Cuộc hôn nhân trả nợ trinh tiết.

25-06-2015
Share Button


Camnanggioitinh – “Cuộc hôn nhân trả nợ trinh tiết.”

Cô đã van xin anh đừng bỏ cô nhưng không thể thay đổi được. Cô quyết định ký vào tờ ly hôn giải thoát cho cuộc hôn nhân trả nợ trinh tiết.

Huệ là một cô gái được giáo dục nghiêm khắc từ bé. Là thân con gái, cô luôn được mẹ dạy bảo: “Chữ trinh đáng giá ngàn vàng, người con gái nào để mất trinh trước đám cưới là hư hỏng”.

1425524046-demtanhon1.jpg2

Cô đem theo những tư tưởng đó lớn lên. Rồi Huệ có người yêu là Khang – một chàng trai ưa nhìn, chăm chỉ. Tình yêu đầu đời đầy say mê và tò mò, Huệ đã quên hết lời mẹ dặn, trao thân cho Khang.

Khang không phải kẻ Sở Khanh, anh yêu Huệ thật lòng và xác định sẽ cưới cô. Khi biết mình là người đầu tiên của cô, khỏi phải nói anh hạnh phúc và thấy mình may mắn thế nào.

Sau khi thất thân với Khang, Huệ nghiễm nhiên cho từ giờ mình đã là vợ của anh vì hai người đã làm “chuyện vợ chồng”. Cô cũng lo sợ vô cùng nếu Khang rời bỏ cô, vì sẽ không có người đàn ông nào còn muốn đứa con gái hư thân như cô nữa.

Tình yêu của 2 người rẽ sang một bước ngoặt mới kể từ khi đó. Huệ luôn kiểm soát gắt gao người yêu, ghen với mọi người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh và luôn nhai nhải nhắc lại cho Khang phải nhớ một điều: “Em đã trao hết cho anh rồi đấy!”.

Càng ngày, Khang càng cảm thấy mình không chịu đựng nổi thái độ của Huệ. Anh đã không dưới một lần đề nghị chia tay. Nhưng những lúc ấy Huệ lại khóc lóc van xin Khang đừng bỏ rơi mình. Thậm chí cô còn đòi chết. Và lần nào cô cũng mang lí do trinh tiết ra để buộc Khang không được chia tay, đòi hỏi anh phải có trách nhiệm với cuộc đời cô sau khi hưởng trọn cái ngàn vàng của đời người con gái.

Khang stress và chán nản vô cùng. Anh đã từng yêu Huệ thật lòng nhưng giờ đây, ở bên cô anh chỉ thấy mệt mỏi và bực bội. Nhất là gần đây cô lại thúc anh làm đám cưới. Anh do dự thì cô chì chiết: “Anh chiếm được trong trắng của tôi rồi, giờ tính bài xù phải không?”.

Huệ còn đi rêu rao khắp với bạn bè, cơ quan và làng xóm Khang về việc anh “xơi” xong định quất ngựa truy phong. Anh lấy được trinh tiết con gái nhà người ta xong thì tính bài chuồn. Khang xấu hổ, uất hận. Anh đến phát khùng với cái gọi là trinh tiết ấy rồi.

Anh quyết định cưới. Đêm tân hôn, anh gằn giọng với Huệ: “Tôi đã trả nợ xong cho cái trinh tiết của cô rồi đấy! Từ giờ hãy để tôi yên!”. Nói rồi anh bỏ đi, mặc Huệ bơ vơ trong căn phòng cưới.

Những ngày sau đó, Khang coi Huệ như không khí. Chẳng bao giờ hỏi han cô một lời, mặc cô muốn làm gì thì làm. Dù Huệ hết lòng làm tốt bổn phận của người vợ, người con dâu nhưng Khang vẫn chẳng mảy may đoái hoài. Có lẽ tình yêu anh dành cho cô đã sớm chết yểu từ ngày nào, giờ chỉ còn sự khó chịu và khinh ghét.

onjochong_gan_no_1_ypta

Chưa đầy một năm sau, anh chìa đơn li dị ra trước mặt Huệ. Cô lại khóc lóc van xin anh tha thứ. Anh nhìn cô cười mỉa mai: “Tôi với cô giờ có gì ràng buộc? Con cái và tình cảm đều không. Còn cái trinh tiết của cô thì tôi đã dùng cuộc nhân này để trả nợ rồi. Thiết nghĩ cũng đã trả xong. Cô còn cố níu kéo thì chỉ thiệt cái thân cô thôi!”.

Sau gần một năm níu kéo, Huệ cũng không thể thay đổi được Khang. Không những thế anh còn đối xử với cô tệ hại hết mức có thể, để mong “rũ” được cô càng nhanh càng tốt.

Cuối cùng, khi quá bất lực và tuyệt vọng, Huệ đành kí vào đơn ly hôn, giải thoát cho Khang và cho chính mình khỏi bi kịch của cuộc hôn nhân “trả nợ trinh tiết”.

                                                            Camnanggioitinh – “Cuộc hôn nhân trả nợ trinh tiết.”

Thẻ: