“Em bị làm nhục, không còn trinh trắng, anh còn yêu em không?”

16-04-2015
Share Button


Camnanggioitinh – “Em bị làm nhục, không còn trinh trắng, anh còn yêu em không?”

Cô ấy trong bộ dạng quần áo xộc xệch, dính bùn đất, mắt nhòe đi nói khẽ: “Em bị làm nhục, không còn trinh trắng, anh còn yêu em không?”

Chúng tôi yêu nhau từ những năm học cấp 3, cuộc tình trong sáng cứ kéo dài và không có sóng gió gì. Tôi tốt nghiệp đại học và em cũng chuẩn bị tốt nghiệp cao đẳng, một đám cưới đang âm thầm được chuẩn bị. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra tôi đã yêu cô ấy ít hơn tôi tưởng, tôi bắt đầu rung cảm bởi những mối quan hệ khác. Nhưng mọi thứ vẫn chưa rõ ràng, tôi và cô ấy vẫn yêu nhau, không vượt quá giới hạn.

am-anh-vi-ban-gai-bi-nguoi-la-cuong-hiep

Một tai nạn ập đến, khiến cả tôi và cô ấy bàng hoàng. Hai gã thanh niên đã làm nhục cô ấy trên một đoạn đường vắng khi cô ấy đang trên đường về nhà.

Tôi nhận được cuộc gọi của cô ấy lúc 11h đêm, cô ấy chỉ còn biết khóc nấc lên trong điện thoại, tôi hỏi chuyện gì xảy ra cô ấy không nói chỉ khóc. Tôi liền lấy xe đến phòng cô ấy trong lòng đầy ngổn ngang. Tôi vẫn sợ cô ấy phát hiện ra rằng tôi đã hết yêu cô ấy. Nhìn cô ấy quần áo xộc xệch, dính đầy bùn đất, mắt nhòe đi, tôi lờ mờ nhận ra điều kinh khủng ấy. Tôi ôm cô ấy vào lòng, vỗ về, an ủi. Tim tôi như thắt lại khi cô ấy khẽ nói: “Em bị làm nhục, mất trinh rồi, anh còn yêu em không?“. Tôi im lặng, nước mắt cô ấy rơi lã chã thấm ướt cả áo tôi. Tôi còn biết nói sao đây? Baonhiêu năm tình nghĩa, giờ tôi bỏ cô ấy thì tôi là một kẻ vong ơn. Tôi lại là người cô ấy tin tưởng biết được bí mật động trời kia. Bây giờ tôi không ở bên cô ấy thì tôi là một kẻ tội đồ.  Tôi chỉ còn biết im lặng và im lặng.

Thời gian trôi qua, cô ấy dần lấy lại được tinh thần bởi tôi luôn là người động viên, giúp cô ấy xóa bỏ mặc cảm kia. Rồi cô ấy cũng nói đến chuyện kết hôn.

that-may-vi-anh-biet-em-khong-con-trinh-trang-4ebe21

Nếu cứ mãi là tri kỷ giữ kín bí mật của cô ấy thì tôi có thể làm nhưng nếu tôi là chồng, là người đầu ấp vai kề suốt quãng đời còn lại thì tôi không thể. Tôi vẫn chưa nói với cô ấy rằng tôi đã không còn yêu, chuyện kết hôn tôi đã không còn nghĩ đến. Thực tình mà nói, nếu không có chuyện cô ấy bị cưỡng hiếp có thể tôi sẽ cân nhắc để lấy cô ấy làm vợ vì dù sao tôi cũng chỉ mới đứng giữa sự lựa chọn. Nhưng tôi e rằng chúng tôi sẽ không hạnh phúc khi sống bên nhau bởi những ám ảnh tâm lý.

Tôi sẽ sống thể nào khi gần gũi vợ mà biết rõ cô ấy đã không còn trinh và còn bị cưỡng hiếp? Tôi biết tôi là một kẻ vong ơn, một người đàn ông hèn nhưng tôi không thể giải thoát mình khỏi những ý nghĩ ấy.

                       Camnanggioitinh – “Em bị làm nhục, không còn trinh trắng, anh còn yêu em không?”