Vợ ngoại tình với bạn thân.

14-11-2014
Share Button


Vợ chồng chúng tôi sống với nhau đã được 13 năm và có 2 mặt con. Cháu trai năm nay 12 tuổi và cháu bé 5 tuổi. Vợ tôi làm nhân viên cho một công ty ở Khu công nghiệp gần nhà, còn tôi làm kinh doanh buôn bán tại nhà. Chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc. Bạn bè, hàng xóm vẫn thường khen chúng tôi rất đẹp đôi, trai tài gái sắc, kinh tế ổn định, con cái thì có nếp có tẻ. Nhưng cuộc sống thật trớ trêu khi tôi biết một sự thật đau lòng.

ngoai-tinh-21013-bb989

Vào một buổi chiều khi tôi đi giao hàng, tôi bắt gặp một đôi tình nhân từ trong nhà nghỉ đi ra. Khi chia tay, họ còn ôm hôn nhau thắm thiết. 2 người đó không ai khác chính là vợ và người bạn thân của tôi. Tôi đứng chết lặng. Giây lát sau tôi không kiềm chế được nữa và chạy đến chỗ họ. Bạn tôi nhìn thấy tôi thì bỏ chạy, còn vợ tôi thì van xin tôi tha thứ cho họ. Tôi dù rất tức tối, nhưng để giữ thể diện, tôi đành kìm chế lẳng lặng ra về.

Khi về đến nhà, tôi hỏi ngọn ngành câu chuyện vì sao cô ấy lại phản bội tôi. Cô nói, họ mới có cảm tình với nhau một vài tháng gần đây và cũng thú nhận là hai người đã ăn nằm với nhau vài lần. Nay cô ta đã biết lỗi, rất mong tôi tha thứ và giữ bí mật chuyện này với lời hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.

Tôi bị xúc phạm và tổn thương ghê gớm. Là thằng đàn ông mà bị vợ cắm sừng thì còn gì đau đớn hơn. Nhưng vì nghĩ thương hai đứa con nhỏ, tôi không muốn chúng phải chịu cảnh tan đàn xẻ nghé nên chấp nhận im lặng. Từ khi chuyện đó xảy ra, để xoá đi sự nghi ngờ thường trực trong lòng, tôi đã đến công ty vợ tôi làm việc để xác nhận xem những lời vợ tôi nói có đúng không. Và tôi biết được sự thật là, trong suốt 1 năm qua, cô không tăng ca 1 giờ làm thêm nào ở công ty. Thế mà cô vẫn thường xuyên gọi điện nói với tôi là: vì công việc em phải tăng ca, về muộn, anh nhà cửa cơm nước, chăm con giúp em.

Lúc đầu cô còn chối quanh, đến khi tôi photo bảng chấm công của công ty về thì cô mới thừa nhận. Nhưng thay vì xin tôi tha thứ, cô lại vênh váo thách thức nói rằng: sự thật như thế đấy, anh ở được thì ở còn không thì chia tay. Lúc đó, tôi không nói gì cả vì muốn 1 vài hôm nữa, khi 2 vợ chồng bình tĩnh rồi sẽ nói chuyện với nhau. Tôi chỉ mong vợ tôi biết sai và xin lỗi, chăm lo cuộc sống gia đình tốt hơn. Nhưng tôi càng nín nhịn bao nhiêu thì cô càng lấn tới bấy nhiêu. Cô nói tôi là đồ hèn và nếu tôi bỏ cô, cô còn vỗ tay hoan hô.

Không nhịn được nữa, vợ chồng tôi cãi nhau. Cô đùng đùng gấp quần áo và mang theo con về nhà mẹ đẻ. Lúc này, không giấu được nữa, tôi đành kể chuyện cho bố mẹ vợ nghe để mong ông bà dạy bảo cô. Nhưng không ngờ ông bà bảo tôi ghen tuông vớ vẩn, đặt điều làm khổ con gái họ. Tôi buồn quá và tự ái ra về. Nghĩ cho con, bố mẹ tôi có mời gia đình vợ đến để giúp vợ chồng tôi giải quyết vấn đề. Nhưng bố mẹ vợ tôi không đến và nói thẳng rằng sự việc như thế nào thì để 2 vợ chồng nó giải quyết, không ở được với nhau thì chia tay.

Lần gần đây nhất tôi gặp vợ thì cô ấy nói là sự việc đã đi quá xa, bây giờ có về sống với nhau cũng không hạnh phúc, đừng ràng buộc làm khổ nhau nữa. Hãy ly hôn để giải thoát cho nhau. Sự việc xảy ra đã 8 tháng rồi. Quả thực tôi không muốn ly hôn nhưng sự việc cứ kéo dài mãi như thế này cũng chẳng đi đến đâu. Nếu chia tay, 2 con chúng tôi sẽ rất khổ, tương lai của chúng sẽ ra sao khi đứa con chỉ có bố, đứa chỉ có mẹ.

35190340409959.img

Tôi thật không hiểu vợ tôi cần gì? Tôi có làm điều gì sai đâu để cô ấy phản bội, phá vỡ tổ ấm của gia đình. Thiết nghĩ, một người phụ nữ còn cần gì hơn nữa khi tôi cho cô ấy cả vật chất, lẫn tinh thần. Tôi là một người chồng hết lòng yêu thương vợ và vun vén cho gia đình. Về làm ăn kinh tế, tôi không kém bạn bè. Còn hình thức, tôi cũng cao to, khoẻ mạnh, con cái có nếp, có tẻ. Nếu so với người bạn mà vợ tôi ngoại tình thì cậu ta chẳng hơn tôi được điểm nào cả. Cậu gầy gò, hom hem; kinh tế thì không có gì, ở rể nhà vợ, lại còn ham mê cờ bạc. Đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao vợ chồng tôi nên nỗi này?