Bạn biết gì về bệnh bạo dâm trong tình dục

23-09-2014
Share Button


Tôi thường bị chồng đánh đập rất dã man mỗi khi anh ấy đòi quan hệ. Đã bao lần tôi xin anh đừng làm thế với tôi nữa. Thực sự là tôi rất đau đớn và cảm thấy tủi nhục khi bị chính chồng mình đối xử như thế… Tôi đã khóc rất nhiều, van xin anh rất nhiều,… nhưng rồi, tôi cũng chịu đựng nó như một thói quen, thói quen bị bầm tím thân thể vì thắt lưng, vết cào cấu của chồng mình hơn ba năm qua. Những khi bình tâm lại, tôi nói chuyện thẳng thắn với anh, giải thích cho anh hiểu là tôi cảm thấy rất đau mỗi đêm bị anh “hành xác”. Anh có xin lỗi tôi… nhưng rồi chứng nào lại tật nấy… Và tôi nghĩ đấy có thể là một căn bệnh nên cứ im lặng cam chịu những đau đớn mà chồng luôn gây ra cho tôi những lúc ân ái” – Chị Thu đã chia sẻ với chúng tôi những tâm tư khó nói của mình.

“Ngày còn yêu nhau, anh ấy là một người rất lãng mạn. Anh thường tặng tôi những bó hoa hồng rất đẹp và những món quà ý nghĩa. Tôi ngây ngất trong niềm hạnh phúc khi được anh ngỏ lời cầu hôn! Một đám cưới long trọng được tổ chức trong sự hoan hỉ của biết bao người! Ấy vậy mà, chính đêm tân hôn lại chính là đêm kinh hoàng nhất của tôi từ trước đến giờ! Anh ấy bế thốc tôi lên giường cưới, giật phăng chiếc váy ngủ của tôi xuống, rồi ngấu nghiến tôi như một  con vật đang cắn xé con mồi của mình vậy! Tôi rít lên đau đớn, cố lấy hết sức mạnh của mình đẩy anh ra… nhưng tôi càng đẩy thì anh càng “sung” hơn với con mồi của mình. Tôi không dám hét lên (vì chúng tôi sống chung với bố mẹ), cũng chẳng dám khóc to,… tôi chỉ biết ngậm đắng nuốt cay và “cam chịu” như mọi sự đã rồi!

bao-dam-ban-da-biet

Thế nhưng, tình trạng ấy vẫn cứ tiếp diễn hết đêm này qua đêm khác, tôi đau đớn, mỏi nhừ, đầu óc chẳng thể tập trung cho công việc được nữa. Tay chân bầm tím, thân xác rã rời, bầu ngực cũng sưng vù, thâm tím đến đáng sợ… Và không thể chịu đựng thêm được ngày tháng nào nữa, tôi đề nghị ly hôn khi chúng tôi lấy nhau vừa tròn 20 ngày. Anh đã khóc rất nhiều, xin lỗi rất nhiều, hứa sẽ sửa chữa và không bao giờ làm tổn thương tôi nữa,… Nhưng tôi không thể! Tôi không thể chịu đựng sự đau đớn ấy thêm một phút, một giây nào nữa! Dẫu biết mình vẫn còn yêu và thương anh lắm… nhưng tôi không thể tiếp tục sống chung với anh được nữa” – Độc giả tâm sự”

Trên đây là những lời tâm sự được trích trong bức thư của một độc giả đã chia sẻ, thật sự thì hoàn cảnh của bạn độc giả trên hiện nay có khá nhiều trường hợp gặp phải. Những người vợ thường đang rơi vào tình trạng lo lắng, bất an và sợ hãi, không có lối thoát.

Bạo dâm là một căn bệnh không hiếm gặp trong xã hội ngày nay. Ở Việt Nam do ảnh hưởng của nhiều yếu tố như sự trọng tình nghĩa, tế nhị, kín đáo nên họ rất ngại phơi bày ra những chuyện trong phòng the….

Biểu hiện của căn bệnh: Ở mức độ nhẹ, bạn tình sẽ chỉ dừng lại ở sự cắn nhẹ, cấu, véo và có những va đập nhẹ. Ở mức độ mạnh thì họ sẽ dùng roi, dây lưng quất vào người bạn tình hoặc trói chặt lấy chân tay của đối phương và cũng có thể “hành hung” bạn tình bằng cách đánh đập trước khi bắt đầu quan hệ.

bao-dam2

Căn bệnh này thường gặp ở nam giới nhưng nếu như người phụ nữ cũng mắc bệnh này thì họ sẽ rất thích thú với cảm giác được chồng “bạo hành”. Biểu hiện của họ cũng sẽ cấu véo lại bạn tình như họ đã làm với mình và cho họ cảm giác “thỏa mãn” sau khi ân ái.

Lời khuyên: Nếu như người vợ không chịu được sự đau đớn khi bị chồng bạo hành, cách tốt nhất là vợ chồng nên thẳng thắn chia sẻ với nhau chuyện khó nói này. Nếu như người vợ (hoặc người chồng) không còn tình cảm với nhau nữa thì cũng không nên sống vì nghĩa vụ, trách nhiệm chồng vợ. Cách tốt nhất là nên ly dị khi bạn không còn tình cảm nữa!